AI VỀ SÔNG TƯƠNG NHẠC SĨ THÔNG ĐẠT (VĂN GIẢNG)

Image

Vĩnh biệt Nhạc sĩ Văn Giảng  Phượng Hoàng - SBS Úc Châu - 20th May, 2013 Nhạc sĩ (Ngô) Văn Giảng qua đời hôm qua 9/5/13 tại Melbourne, thọ 89 tuổi, thì không lâu sau đó vợ ông, bà Bạch Đẩu cũng đã theo chồng. Ông là tác giả của khoảng 600 ca khúc, thuộc nhiều lứa tuổi, từ thiếu niên nhi đồng đến trai tráng buớc vào đời quân ngũ. Tên ông đi liền với những giai điệu dìu dặt và nét đẹp lãng mạn thời tân nhạc Việt Nam còn chập chững. Bên cạnh đó là các bài hát hừng hực lòng yêu nuớc mà thanh niên miền Nam truớc năm 1975 nhiều người thuộc nằm lòng. Continue reading

KỶ NIỆM SỢ TÉ…!

  Nhìn dáng vẻ chiếc OH–6 tròn tròn, nho-nhỏ mảnh mai như vậy, mà trong chiến trường VN làm cho nhiều người sợ nó lắm, ngoài địch ra, còn có tui nữa! Dân miền quê gọi chiếc OH-6 là cái “hột vịt”, chiếc “cán gáo” hay con “cá nóc” đều là nó cả; còn chiếc Cobra mình ốm, thon dài được ví là con “cá lẹp”, hoặc tuỳ theo vùng kêu là con “còng cọc”! Hai anh chàng nầy thường đi có đôi có cặp, hể thấy OH-6 là y như rằng có Cobra quanh quẩn đâu đó! Continue reading

GÌN VÀNG GIỮ NGỌC.

(Tiếp theo bài “Còn Một Chút Gì Để Nhớ) NGUYỄN KHẮP NƠI. (Viết theo lời kể của một người vợ Lính Cộng Hòa.) Miếu Thờ Người Lính Cộng Hòa tại chân tượng Thương Tiếc. Bên dưới miếu là lỗ hũng của bảng tên “Thương Tiếc” đã bị lấy đi, kế bên là cái thang dùng đẻ leo lên thắp nhang và châm nước.  Hình của Nguyễn Khắp Nơi.   Thấy tôi đứng chết trân nhìn cái bệ mầu xám, nước mắt tuôn trào, người đàn ông dẫn tôi vào vội nói với chủ nhà: -“Bà ấy chắc là ở xa về, hỏi tôi chỗ cái bệ của bức Tượng Lính, tôi dắt tới đây . . .” Tôi lấy tay quẹt nước mắt, bước lại đưa tay rờ cái bệ bằng xi măng tô đá mài, chỗ còn chỗ mất, chung quanh treo toàn những vỏ xe, đồ phế thải. Chợt nhìn lên, thấy cái bàn thờ nhỏ, có nhiều chân nhang còn mới cắm chung quanh và nhiều cái chén nhỏ. Tôi thắc mắc hỏi chủ nhà: -“Chú ơi, cái đó là cái gì vậy hả chú?” -“Cái Bàn thờ đấy cô ạ!” -“Bàn Thờ? Chú thờ . . . ai vậy?” -“Thờ . . . anh Lính ấy mà! Anh Lính . . . Tượng Đồng ấy!” Continue reading

CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ. (Tiếp theo bài “Người Xưa Đâu?)

NGUYỄN KHẮP NƠI. (Viết theo lời kể của một người vợ Lính Cộng Hòa.) Cầu Nguyện – Hình trên internet. Trở lại phòng quản trang, tôi chợt nhìn thấy tấm bảng gần dó, có ghi: “Thân nhân đến khu vực nghĩa trang, tìm mộ-xây sửa-bốc mộ, xin hệ trực tiếp ban quản lý nghĩa trang để được hướng dẫn theo quy định..” Tôi chỉ tấm bảng, nói với anh bảo vệ: “Tôi muốn sửa sang phần mộ cho các anh em chiến sĩ ở đây.” Continue reading

NGƯỜI XƯA ĐÂU?

(Tiếp theo bài “Tết Này Anh Hai Có Về Không Má?)   NGUYỄN KHẮP NƠI.   (Viết theo lời kể của một người vợ Lính Cộng Hòa.)   (Hính của Nguyễn Khắp Nơi)   Nghĩa tử là nghĩa tận. Nghĩa nào là nghĩa trang?   Từ muôn trùng xa cách. Nhắn ai về cố hương.   Ðốt nén nhang viễn xứ. Gửi người dưới mộ sâu.   Bao nhiêu năm quên lãng. Chợt xót thương một lần.   (Giao Chỉ San Jose)   Qua tới bên Úc, tôi đã có nhiều dịp nghe về Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, có nhiều người từ bên Úc, bên Hoa Kỳ, bên Canada đã về lại Nghĩa trang mà sửa sang đắp lại mồ mả của những đồng đội đã hy sinh thân mình cho Tổ Quốc. Tôi cũng muốn làm một cái gì đó cho những người Lính bạn của tôi (trường Trung Học Công Lập Dĩ An học chung cả nam lẫn nữ), chồng của những đứa bạn của tôi và bạn của chồng tôi nữa. Continue reading