BỐ CÓ CÒN LÀ CON NGƯỜI HAY KHÔNG? (Kết Thúc)

NGUYỄN KHẮP NƠI.

Nga chưa bao giờ được nghe bài quốc ca này, nên không biết đến lúc nào thì bài hát này chấm dứt, nhưng cô muốn bài hát này kéo dài ra nữa để cô có thể so sánh lời ca và nét nhạc với quốc ca nhưng không bao giờ nhắc tới việc bảo vệ tổ quốc mà cô đã phải học thuộc ở Viêt Nam.

Tiếng người xướng ngôn viên lại vang lên:

“Phút mặc niệm để tưởng nhớ đến các bậc tiền nhân, các đấng anh hùng liệt nữ đã có công gây dựng giang sơn và giữ vững bờ cõi. Phút mặc niệm để tưởng nhớ những Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh thân mình để bảo vệ cho sự độc lập tự do và sự vẹn toàn lãnh thổ của Miền Nam Việt Nam. Phút mặc niệm để tưởng nhớ dến những người Việt trên đường vượt thoát chế độ Cộng Sản phi nhân đã bỏ mình nơi rừng sâu nước độc hay trên biển cả mông mênh . . ."

Nga thật sự là ngạc nhiên vì những lời nói này . . . từ ngày lớn lên, cô đã từng đi theo bố tham dự nhiểu buổi lễ của bộ đội, của nhà nước, nhưng chưa bao giờ Nga được nghe những lời nói nào nhắc tới hoặc được chứng kiến một buổi lễ tưởng niệm nào dành cho những người miền Bắc bị chết trong trận chiến mà những người Cộng Sản như bố của Nga cho là để thống nhất đất nước. Số người này, Nga đọc trong những trang web, có thể lên đến cả triệu người gồm cả bộ đội lẫn thường dân. Con số người chết nhiều như vậy nhưng chưa hề được bất cứ ai nhắc nhở tới, mà Nga chỉ nghe nhắc nhở tới việc bảo vệ đảng, sự vững mạnh của đảng Cộng sản, sự đoàn kết nhất trí theo sự lãnh đạo của đảng mà thôi. Buổi lễ chào cờ mà Nga may mắn được tham dự chỉ là buổi chào cờ của hội chợ tết mà còn trang nghiêm, còn có lời tưởng niệm bi hùng như vậy, thì chắc là buổi lễ chính thức để tưởng nhớ những người Lính Cộng Hòa, những người Dân Miền Nam, chắc là còn trang nghiêm, còn bi hùng gấp mấy lần buổi lễ này.

Continue reading

LẤY CHỒNG XA XỨ – Đoạn Kết

NGUYỄN KHẮP NƠI.

Đám cưới, niềm ước mơ của các cô gái. Hinh của Hoàng Đình Nam.

Viết theo lời kể của một cô gái Việt lấy chồng xa xứ.

Tôi là một cô gái không đến nỗi . . . “Bị trời bắt xấu” nhưng cho đến hôm nay, đã hơn ba mươi tuổi xuân rồi mà trong tay tôi vẫn không có gì cả: Tôi chưa có một công việc làm chính thức, không tiền, không bạc. Ngay cả cái thứ mà các cô gái bằng tuổi tôi đều có, là một tấm chồng, hoặc ít nhất một người yêu, tôi cũng không có nốt.

Mẹ tôi nói:

“Con gái gì mà bướng bỉnh chẳng nhịn ai cả . . .”

Ba tôi lại nói khác:

“Con Lính Cộng Hòa là thế đấy. Mình phục người nào đáng phục, thương người nào có thể thương, chứ đâu phải bạ ai thương nấy, phải không con! Mỗi người có một số mạng, cái gì phải đến, sẽ đến, con đừng có lo.”

Riêng tôi, việc gì tôi thấy đúng thì tôi làm, việc gì thấy sai hoặc không thích thì tôi né.

Nếu nói tôi không có gì trong tay thì cũng không đúng cho lắm. Mấy năm trời sống trong Nhà Dòng Chúa Cứu Thế, các SƠ đã dậy cho tôi hai sinh ngữ chính là tiếng Anh và tiếng Pháp, tuy tôi chưa hoàn toàn khá nhưng cũng đủ cho tôi dùng khi cần đến. Nhất là tôi đã được học có một chương trình tiếng Việt hoàn toàn của Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa mà chỉ có các Sơ mới dám dậy cho các học sinh của trường.

Thật sự mà nói, tôi sinh năm 1974 nên khi tôi lớn lên, những gì liên quan tới “Việt Nam Cộng Hòa” đã không còn nữa, những thứ mà các Sơ dậy cho tôi, tôi cũng chỉ để học mà thôi chứ không áp dụng được, cho đến khi ba tôi được nhà nước thả về, mỗi khi có dịp ngồi nghe ba tôi kể chuyện xưa, tôi đã chêm vào đó những gì mà các Sơ nói cho tôi biết về những người Lính Cộng Hòa như ba tôi, lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ . . . làm cho ba tôi thật là ngạc nhiên, ông đã phải hỏi tôi:

“Ai dậy cho con những điều này vậy? Con chỉ có thể nói những điều này với ba tôi, chứ đừng có nói ra . . . cho người ngoài biết đấy nhé.”

Ngoài việc bán hàng tại nhà cho ba má tôi để kiếm sống, mỗi khi rảnh rang, tôi thường đi Nha Trang, ghé cửa tiệm Internet cafe, nơi tôi và cô bạn gái người Úc tên Sussan thường hay ghé chơi trước đây. Cũng tại nơi này, tôi đã học được cách sử dụng computer và gởi email đi khắp nơi và vào “Chat Room” để nói chuyện với cô khi cô đã trở về Úc tiếp tục đi học. 

Continue reading

BỐ CÓ CÒN LÀ CON NGƯỜI HAY KHÔNG? Bài Thứ Sáu

NGUYỄN KHẮP NƠI.

Vừa ăn, Nga vừa nghe bố dặn dò:

"Con qua bên ấy, nhất là nước Úc, đám dân tỵ nạn ở bên đó . . . chống Cộng mạnh lắm đấy. Tốt hơn hết, con cứ . . . nhập vào với họ. Khi nào bố xin phép được, bố sẽ . . . qua Úc thăm con."

Ngồi trên máy bay, Nga nhắm mắt hồi tưởng lại những năm tháng đã qua . . .

Mười lăm năm về trước, Nga chỉ là đứa bé tám tuổi đầu, chỉ biết ăn học rồi đi ngủ, Mỗi buổi tối, ăn cơm xong, Nga muốn được ngồi cùng bố mẹ xem TV rồi đi ngủ, nhưng người bố lại luôn luôn bận bịu với súng ống với túi đựng rồi vội vã ra đi. Khi bố vừa đi thì mẹ cũng kiếm cớ bắt Nga lên giường ngủ, một lúc sau, mẹ cũng lén đóng cửa bỏ đi đâu không biết, bỏ Nga nằm nhà một mình. Lúc đầu, Nga còn khóc đòi đi theo mẹ, nhưng lần nào cũng bị mẹ lấy củi đánh tàn nhẫn, nên nó không dám đòi đi theo nữa, đành nín khóc nằm trên giường. Căn nhà đã rộng, lại nằm cạnh sông, nên đủ thứ gió thổi những tàn cây dừa đánh qua đánh lại, cọ vào mái nhà vang lên những tiếng động đầy sợ hãi, làm cho Nga khóc thét lên từng hồi, phải bật hết tất cả các đèn điện ở trong nhà lên, vừa run rẩy vì sợ, vừa run rẩy vì lạnh, nó cứ ngồi chịu trận trên giường cho đến gần sáng mẹ mới đẩy cửa về nhà. Nga mừng quá, vừa định chạy ra đón mẹ, nhưng sực nhớ tới trận đòn hồi nửa đêm, nên nó vội vàng nằm xuống đắp chăn kín đầu làm bộ đang ngủ say. Mẹ nó vào phòng kiểm tra mọi thứ, đi ra nhà sau dội nước ào ào tắm rửa rồi mới trở lại phòng. Mẹ nằm một lúc thì bố mới về, dưới ánh trăng còn sót lại chiếu qua cửa sổ, Nga thấy đầu cổ quần áo của bố dính đầy bùn, .mùi hôi tanh xông lên nồng nặc mà Nga không biết đó làm mùi gì? Bố nó ngồi ở sau nhà lâu lắm, không biết làm gì mà không mở đèn . . . sau đó nó nghe tiếng bố đào đất, cào đất rào rạo, một lúc sau mói nghe tiếng bố múc nước tắm rồi đi vào phòng ngủ.

Continue reading

THI VẼ CỔNG CHÀO SAIGÒN.

9th December 2013

Kính gởi chú Nguyễn Hữu An,

Cháu đang học lớp 11. Cháu được ba má cho đọc báo Việt Luận, đăng tin thi vẽ hình “Cổng Chào Saigòn”. Cháu thích vẽ nhưng không phải là “Boat People”, vì cháu sanh đẻ ỏ Footscray. Cháu chỉ nghe ba má nói khi đi vượt biên thấy rất nhiều cá dauphins, nên cháu vẻ ra đây cho chú coi chứ thi vẽ thì cháu vẽ xấu lắm, không thi được. Khi làm exam xong, cháu sẽ vẻ lại đẹm hon.

Tony Nguyễn

Footscray. 

SAIGÒN ĐẸP LẮM – SAIGON MY LOVELY.

Saigon Welcoming Arch  – Cổng Chào Saigòn.

Chúng tôi xin được giới thiệu bài hát Saigòn Đẹp Lắm, của Nhạc Sĩ Y Vân, do chị Elizabeth Lan Tran (hiện định cư ở Pháp) dịch ra Anh Ngữ. và sẽ được một nhạc sĩ ở Tiểu Bang New South Wales, Úc Đại Lợi phô nhạc để trình diễn vào buổi gây quỹ lần thứ hai của chúng tôi, vào khoảng Tháng Năm 2014. 

 

SÀI GÒN ĐẸP LẮM
SAIGON MY LOVELY

Nhạc và lời: Y Vân

Dịch thuật: Elizabeth Lan Tran (France)

 

Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai,         

Holding my step on the quayside in the evening light

Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay                  

From afar appear the fluttering “Ao Dài”…

Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này           

Life full of joy welcomes you to this land….

Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi ! Sài Gòn ơi!                   

You’re so lovely, my Saigon!, my Saigon!

Ngựa xe như nước trên đường vẫn qua mau            

The busy streets watch the traffic flow

Người ra thăm bến câu chào nói xôn xao                  

Quayside passers-by ‘d stop just to say hello

Phố xa thênh thang đón chân tôi đến chung vui         

Wide avenues invite me to join in the fun

Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi ! Sài Gòn ơi!                     

You’re so lovely, my Saigon!, my Saigon!

Lá la la lá la
Lá la la lá la

Tiếng cười cùng gió chan hòa niềm vui say sưa.       

Laughters fill the air with cheer and elation

Lá la la lá la
Lá la la lá la

Ôi đời đẹp quá, đẹp quá, tràn bao ý thơ.                                

Life is magic, magic, Life’s fantastic! 

Một tình yêu mến ghi lời hát câu ca                         

My love for you writes this song today

Để lòng thương nhớ bao ngày vắng nơi xa.               

To remind me of you when I’m away

Sống mãi trong tôi bóng hôm nay sẽ không phai       

Forever in me, your image will live on

Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi !  Sài Gòn ơi !                   

You’re so lovely, my Saigon!, my Saigon!

Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi ! Sài Gòn ơi!                   

You’re so lovely, my Saigon!, my Saigon!

Hai anh em Ian Nguyen và Suzanne Nguyen